LINH HỒN MẦU TÍM - NGUYỄN BÁ TRÌNH

 

LINH HỒN MẦU TÍM


Khu đất Mò Ó thuộc xóm Cồn Thiên từ trước đến nay là khu dất hoang nằm chênh vênh bên sườn đồi trọc chỉ mọc toàn là cây mua . Về diện tích lồi  lên lõm xuống ven theo triền đồi không thể đo đạc chính xác chỉ tính những đám bằng bằng chắc cũng được hai hec ta.

Mùa hè khu đất Mò Ó đẹp lộng lẫy như một bức tranh thiên nhiên. Chỉ nội cái maù tím của nó ai có một chút  đầu óc hội họa  pha thêm một tí  mầu mè của  tâm hồn hoa lá cành thì không thể không sững sờ bởi cái mầu tím cực kì  rực rỡ: Mầu tím của bạt  ngàn hoa mua mà dân quê ở đây gọi bằng cái tên không mấy thiện cảm là cây me hoang. Mùa hoa mua nở từ tháng ba chuẩn bị kịp đón ngọn gió Lào nóng khô thổi như sấy tóc. Trong lúc con người ở đây quay quắt với cái nóng gió Lào chết tiệt  thì hoa mua nở tưng bừng. Tím từ lá non cánh hoa đến  nhị hoa. Nhị hoa có hương vị  ngọt thanh nhai một chút là đôi môi của thiếu nữ Cồn Thiên chợt sáng lên một mầu tim diệu kỳ  mà không có loại son môi nào có thể sánh được. Son Hàn Quốc nghe  nổi tiếng vậy nhưng cũng chỉ là mầu tím tối.

Có lẽ chẳng nước nào trên thế giới chế biến được một loại son môi để các cô gái tân thời có  một làn môi xinh đẹp như môi cô gái xóm Cồn Thiên khi nhai một chút nhị hoa mua thuở đó. Nói thuở đó vì kể từ năm 1972 quân đội Mỹ đem các loại xe cơ giới tối tân đến cày cạt mô đất Mò Ó để biến triền đồi nầy thành một căn cứ quân sự nhằm cắt đứt con đường tiếp tế cho các các chiến khu đâu đó xa tắp trên dãy Trường Sơn mà đứng từ Mò Ó nhìn lên chỉ thấy toàn núi non trùng điệp xanh rì. Lính Mỹ từ ngày lập căn cứ nầy đổ máu không ít vì phải chiụ đựng những trận pháo kích của quân Giải Phóng. Ruộng của xóm Cồn Thiên không nhiều không mầu mỡ nhưng chính nó đã sản xuất ra những hạt vàng cho Bộ đội những năm tháng chiến tranh ác liệt. Triền đồi hoa mua đã bị bào trọc họa chăng chỉ còn sót một vài đám tiếp cận với bờ ruộng. Nhưng rồi hoa mua  cũng không còn mầu tím nữa bởi những đoàn công voa suốt ngày đêm chở đạn lên về căn cứ đã phủ lên cây cỏ  ở đây một mầu đỏ chạch của bụi đất pha  bazan. Số phận của hoa mua trên triền Mò Ó cũng mang nỗi thăng trầm như người dân ở đây.

Sau khi đất nước thông nhất những đám cây  mua còn sót lại một lần nữa  bị đào xới tận gốc rễ bởi chính bàn tay những  người dân Cồn Thiên thiếu đói. Không phải họ đào cây mua lên mà ăn.Thứ cây nầy chỉ làm đẹp chứ không thay được miếng cơm manh áo. Nhưng người dân Cồn Thiên có lẽ từ thời tổ tiên ông bà khai phá ra xóm Cồn Thiên đến nay chưa hề có được một ngày thư thái để có thể nhận ra vẻ đẹp của quê hương mình. Lấy đâu cảm hứng để nhận ra vẻ đẹp của loài me hoang! 

Nói tiếp cái ý do đâu gốc mua bị đào xới. Sau 1975 trước cảnh thiếu đói căn cứ quân sự Mỹ ở Mò Ó đã đem lại một vài hạt  cơm trợ đói nhưng nó cũng lấy đi sinh mạng không ít những đứa trẻ và cả ông bà già. Khi ngày ngày họ lên đây đào xới tìm sắt thép gõ đầu đạn lấy nhôm. Chiến tranh qua đã gần chục năm thế mà trên triền đồi Cồn Thiên thỉnh thoảng  lại vang lên những tiếng nổ rung chuyển đất đá với những  cụm khói ùn lên như tai nấm khổng lồ ghê rợn. Tiếp theo đó là tiếng gào khóc thê thảm lúc thì ở đầu xóm   lúc thì cuối xóm. Tiếng gào khóc nghe  quá uất ức đau đớn.  Hơn cả tiếng gào khóc của người dân Cồn Thiên lúc có người chết thuở còn chiến tranh.

Một đợt rà mìn trên cồn Mò Ó do Tỉnh đội tổ chức. Sau đó một khu công nghiệp được hình thành. Từ đấy có một câu chuyện về rừng mua vô tình biến nó  thành khu vườn quái dị như trong  chuyện cổ  tích.

Mấy năm sau nói thì mấy năm nhưng cũng đến gần cả chục năm tính từ khi khu công nghiệp hóa chất bắt đầu hoạt động vùng ruộng lúa đã từng cho bộ đội những hạt thóc vàng dần dần mất mùa liên tiếp.Có gieo có cắt nhưng hạt lúa thu được mùa sau ít hơn mùa trước. Những năm gần đây cây lúa không còn lên được nữa bởi những dòng nước vàng quánh hoặc đen sì  từ khu công nghiệp đổ ra. Trước đây dân Cồn Thiên chết vì chiến tranh thì nhiều bởi đây là căn cứ chìm của Cách mạng. Tiếp theo là chết vì  người dân đào xới để lấy đầu đạn. Hai cái chết tức tưởi mới hết gieo rắc trên xóm Cồn  Thiên giờ đến lượt cái chết âm thầm đau đớn nhưng cũng hết sức nghiệt ngã: Chết vì bệnh ung thư! Mấy năm qua số người bị căn bệnh nầy chỉ rải rác. Nhưng mỗi ngày thấy có vẻ nhiều hơn khiến chính quyền địa phương phải quan tâm. Vừa rồi Bộ Y tế về khám sức khỏe cho người dân Cồn Thiên đã có kết luận: Số người mắc bệnh ung thư  giai đoạn đầu đã lên tới xấp xỉ con số mười. Đó là  chưa kể những bệnh nhân  giai đoạn sau đang điều trị ở các bệnh viện.

Vợ chồng chị Lành người  xóm Cồn Thiên trước đây ở cùng cha mẹ nay cùng một số hộ  được Ũy ban xã cấp cho mấy lô  đất thuộc  vườn mua cổ tích phiá ngoại vi khu công nghiệp. Hai vợ chồng chị làm công nhân cho một nhà máy hóa chất ở khu Mỏ Ó. Tính đến nay đã hơn bốn năm. Hai vợ chông đang làm ăn khỏe mạnh dành dụm được ít nhiều đùng một cái tai họa giáng xuống. Thằng con trai đầu của anh chị đang học lớp mười một buổi tối ăn xong ôm bụng quằn quại. Ra trạm xá xã uống thuốc đau bụng nhưng  không bớt. Lên bệnh viện Huyện xổ lãi cũng  không có. Vượt tuyến thấu bệnh viện tỉnh chụp hình thấy khối u trong bụng. Thế là hết! Nó mới mất tháng mười năm ngoái tính ra đã chín tháng mười hai ngày. Đứa con trai mất kéo theo cơ nghiệp anh chị góp nhặt gầy dựng bấy nay cũng xem như đổ xuống sông. Anh chị chỉ có một đứa con đúng là om treo đầu giàn. Giờ đã vỡ tan tành. Từ đó đến nay anh Lành sinh ra nát  rượu bỏ bê công việc chẳng hề bén mảng đến nhà máy. Chị thì bỏ đâu quên đó chẳng tính toán làm ăn gì được. Một  hôm chị thấy hoàn cảnh kinh tế gia đình sa sút sức khỏe cả hai vợ chồng đều suy giảm. Chị hồi tỉnh trước anh. Chị năn nỉ anh bỏ uống rượu:                                

-. Trời thương sẽ cho mình đứa con khác. Cố gắng làm lụng tích lũy cho con cái sau nầy. Mình đang còn trẻ không thể sống hoài như thế nầy được... Chị nói với chồng như vậy. Dù ăn ở chung với nhau một nhà ngủ chung một giường mà như thể lần đầu tiên anh nhìn thấy mặt vợ.  Anh trông chị xác xơ mà động lòng. Lỗi nầy chẳng do ai cả chỉ tại  số trời thôi. Anh hứa sẽ không uống rượu nữa. Một sáng nọ chị mừng khấp khởi khi thấy  anh đến nhà máy xin đi làm trở lại.                                         

                                              

Cả vùng đất quanh nhà chị bốn năm trước đây khi chị cùng chồng đặt lát cuốc đầu tiên đắp cái nền nhà thì cỏ đuôi gà mọc phủ. Đó đây còn  một vài bụi mua tím ngắt lắt lay trước gió. Giờ thì nó biến thành một khoảnh xám xịt cát chẳng ra cát đất chẳng ra đất đang lan dần  tới trước thềm nhà chị. Mấy khóm hoa vạn thọ mười giờ anh Lành trồng trước ngõ đều lần lượt  theo gió bay lên trời. Anh Lành bàn với chị đào một cài rãnh ngăn không cho nước thải từ các nhà máy thấm qua vườn nhà mình.

Anh Lành đi theo xe áp tải hàng vào thành phố. Ở nhà  những lúc không làm ở nhà máy chị tiếp tục đào rãnh một mình. Đây là thứ công việc không đẻ ra đồng lợi nhưng không làm không được. Cái mùi  hắc không ra hắc thối không ra thối cứ xông vào mũi mỗi khi trời đứng gió. Không ai ăn ở kiểu nầy được. Vậy là phải làm. Nhưng phải làm vào ngày chủ nhật hoặc tranh thủ ngoài giờ lao động. Do vậy từ hôm anh Lành đi rồi chị đào xới đến hơn bảy giờ tối mới vào lo cơm nước. Ăn một mình cũng khỏe.

Hôm nay chị định nghỉ tay vì thấy đã chạng vạng tối nhưng nghĩ còn mấy thước nữa là con rãnh ăn thông ra ruộng. Đến đó là thôi. Chị cố gằng đào thêm một chút nữa để ngày mai có thể hoàn tất. Vừa vung mạnh lưỡi cuốc xuống chỗ đất cứng chợt lưỡi cuốc  chạm vào một cái gì đó kêu một tiếng rắc giòn như bẻ nhánh củi khô. Chị chú  mắt  nhìn xuống  trong thứ bóng tối nhờn nhợt của đầu hôm chị thấy một bóng người ăn vận  y phục tím ngắt từ dười đáy rãnh lồm cồm chui lên. Chị Lành hết hồn vía chị thét lên một tiếng ném cái cuốc ra xa vắt chân lên cổ chạy. Nhưng chợt có tiếng kêu cất lên từ phía dưới  rãnh:        

 -Chị kia đừng chạy tôi không làm hại chị đâu.

Chị Lành nghe ai đó gọi mình thanh âm không có vẻ gì là tiếng hú dọa  ma quái chị dừng lại và quay đầu lui nhìn. Bây giờ thì chị thấy  rõ: Một cô gái vận một thứ trang phục mầu tím kỳ lạ. Đặc biệt đôi môi đánh một loại son gì mà phát quang tím rực rỡ. Da mặt thì xanh ngắt như mầu lá.  Từng bước tiến về phía chị. Chị Lành vừa bước  thụt lùi miệng vừa lắp bắp hỏi -Cô là ma? Là Hồ li tinh?

-Tôi không phải  ma. Cũng không phải yêu tinh -Bóng cô gái  mầu tím trả lời-Tôi là một linh hồn. Linh hồn khác với tinh ma chị biết không.

Chị Lành tiếp tục thụt lùi vừa lắc đầu. Bóng cô gái kỳ quái không tiến thêm nữa. Thấy vậy chị Lành cũng đứng lại nhìn . Cô ta  cất tiếng hỏi lạnh như băng giá khiến chị  rùng mình:

-Chỗ nầy của tôi ở đã lâu sao bỗng nhiên chị vác cuốc đến đào phá?

-Khu đất nầy là vườn của tôi mà -Chị Lành cãi-.Nhà tôi kia kìa cô  không thấy sao?                -Nhà chị cũng thuộc vườn của tôi -Vẫn với giọng âm u  lạnh lẽo bóng  cô gái tự xưng mình là một linh hồn trả lời.

-Nhưng tôi được chính quyền cấp sổ đỏ kia mà.

-Nhưng đây là đất của tôi chị nghe rõ chưa?

-Đây là đất hoang từ xa xưa có phải là vườn tược của ai đâu.

-Có đấy

 Giờ thì linh hồn mầu tím tỏ vẻ bực tức gằn giọng -Vườn của dòng họ tôi đấy.

Rồi vặn hỏi chị Lành:

-Vậy tôi hỏi: Chị nhận cái mà chị gọi là sổ đỏ nhà nước cấp cho chị từ lúc nào?

-Lâu rồi .

-Lâu là mấy năm?  Bóng cô gái  mầu tím kỳ quái vẫn chưa chịu buông tha.

-Cũng gần năm năm nay.

-Vậy thì trước hay sau ngày mà khu đất nầy còn là vườn hoa mầu tím?

-Tất nhiên là sau.

-Thế  thì được rồi chị hãy đến đây. Linh hồn mầu tím vừa nói vừa bước đến  rãnh chỗ chị Lành vừa đào. Nhưng chị Lành không dám tới. Bóng mầu tím giục:

-Chị  đến đây tôi giải thích cho nghe. Tôi không bao giờ làm  hại ai cả.

Chị Lành vẫn không dám bước tới. Thấy vậy Linh hồn mầu tím cúi xuống rãnh lấy tay lay lay một cái gì đó rồi kéo lên.

 - Trời ơi-Chị Lành kêu lên kinh ngạc-Một bụi mua tràn đầy hoa tím sáng rực. Linh  hồn mầu tím hỏi;

 -Chị đã hiểu chưa?

Chị Lành vẫn  lắc đầu tỏ dấu không hiểu.

-Nầy nhé tôi ở đây từ thuở có những  bông hoa nầy mà theo chị nói chị được cấp giấy phép đến ở khu đất nầy lúc không còn một bụi hoa mua mầu tím nào nữa.  Có phải vậy không?  Nghĩa là chị đến đây sau tôi. Giờ thì rõ rồi chứ.

Chị Lành vẫn lắc đầu. Chợt linh hồn mầu tím nổi giận:

-Hãy rời khỏi nơi nầy gấp đây là đất  lành của hoa mua mầu tím. Bọn các ngươi đã đến đây biến nó thành một vùng đất nhiễm độc đầy chết chóc .Thấy chưa! -Linh hồn mầu tím chỉ tay lên  những đám khói tỏa ra từ những ống khói trong nhà máy đang vần vũ trên trời rồi nói -Tử khí bao trùm trời đất!.Các ngươi đã tận diệt những bông mua mầu tím chúng tôi. Vừa nói linh hồn mầu tím vừa quất mạnh những nhánh mua làm những bông hoa biến thành những tia sáng cực tím bay thẳng  vào mắt chị. Hốt hoảng chị Lành bỏ chạy. Nhưng ở đâu chị cũng thấy những tia  tím ngắt từ trên trời xuyên qua những đám khói chiếu thẳng vào chị  khiến toàn thân chị đau đớn. Chị Lành thét lên.

Anh Lành đang say ngủ bên cạnh vợ chợt  nghe chị Lành thét anh giật mình vùng dậy lay vai chị.Chị Lành tỉnh giấc ôm chồng run rẩy

-Em nằm mơ gì vậy?  Anh Lành ôm chặt vợ cho chị bớt hốt hoảng rồi dịu dàng hỏi.

 Đang cơn kinh hoàng chị Lành không trả lời chồng nổi nữa. Chị rúc đầu vào ngực anh khóc rưng rức. Một lát chị nói:

-Ta dọn nhà đi ở chỗ khác thôi anh ạ. Giọng  chị chưa hết kinh hãi.

Chặp lâu sau chị Lành bình tỉnh trở lại chị kể cho chồng nghe câu chuyện mình nằm mơ.

Anh Lành an ủi vợ:

-Có lẽ em buồn và lo lắng quá sinh ra mộng mị vậy thôi ngủ đi

 Anh ôm chị thật chặt  vào đôi tay rắn chắc của mình dỗ chị ngủ.

     Sáng  mai chị Lành nhất định đòi chồng phải ra chỗ  cái rãnh chị đào dở hôm qua tiếp tục đào sâu hơn để coi có gì dưới đó không. Đào xuống  gần  một tấc nữa  anh Lành kéo lên một tụm cây ruỗng mục. Nhìn lại đó là một bụi cây mua bị chôn vùi lâu năm chưa hoai hết. Hai vợ chồng chị Lành nhìn nhau  lấy làm lạ.

Câu chuyện đến tai của một cụ ông trong  xóm Cồn Thiên. Cụ đã sống qua ba thế kỷ tại khu đất nầy. Cụ nói với mọi người rằng hoa cỏ thiên nhiên cũng có linh hồn. Khi con người tàn phá thiên nhiên chắc chắn sẽ bị báo ứng.

Ông cụ nói  vậy thì nghe vậy còn đúng sai chỉ có trời mới biết. Có điều chắc chắn là khi con người đã đầu độc thiên nhiên thì bằng cách nào đó thiên nhiên cũng sẽ đầu độc lại con người.

NGUYỄN BÁ TRÌNH

Võ Xuân Phương

Vào thăm anh chúc khỏe vui

Moon

Chúc anh một năm mới như ý!

nguyenthiphung

LINH HỒN MẦU TÍM - NGUYỄN BÁ TRÌNH

Câu chuyện là một thông điệp bảo vệ thiên nhiên bảo vệ môi truờng. Cách dẫn dắt truyện hấp dẫn. Thầy Trình cho ra đời những tác phẩm đặc sắc thật!Học trò xin chúc mừng

pn

Linh hồn màu tím của anh đẹp lạnh. Và cũng là lời cảnh báo cho những ai không nâng niu dìn giữ thiên nhiên. Chúc anh buổi sáng an lành.

catbien

Màu tím

Tím từ lá non cánh hoa đến nhị hoa. Nhị hoa có hương vị ngọt thanh nhai một chút là đôi môi của thiếu nữ Cồn Thiên chợt sáng lên một mầu tim diệu kỳ mà không có loại son môi nào có thể sánh được.
...
Sớm mai thăm bạn bắt gặp màu tím hoa mua thật đẹp trong trang viết. Chúc bạn tuần mới vui vẻ.